Trời cuối thu, gió thổi từng cơn se lạnh qua những tán cây trước cổng công ty TNHH Minh Phú – một tập đoàn lớn trong ngành xây dựng. Trên chiếc ghế gỗ đơn sơ, một người đàn ông đã ngoài sáu mươi ngồi khoác chiếc áo bảo vệ cũ kỹ, tay cầm chổi, mắt dõi theo từng người ra vào.
Ông tên Tư – nhưng không ai biết ông thật sự là ai. Với nhân viên trong công ty, ông là bác bảo vệ mới, ít nói, luôn cười nhẹ nhàng và cần mẫn dọn dẹp từ sáng sớm đến tối muộn.Chỉ có ông mới biết, ông là cha của Hân – trưởng phòng nhân sự của công ty.
Cô là đứa con gái duy nhất, sống tự lập từ nhỏ, luôn nỗ lực để không dựa vào danh tiếng của cha.Dạo gần đây, Hân hay nhắc đến bạn trai tên Khánh – người làm trong ngành thiết kế.
Ông Tư không nói gì, chỉ gật gù, nhưng trong lòng dấy lên một nỗi băn khoăn. Không phải vì ông không tin con gái mình, mà vì ông từng chứng kiến quá nhiều mối quan hệ tan vỡ chỉ vì thiếu sự chân thành.
Thế là ông quyết định xin vào làm bảo vệ tại công ty – nơi con gái mình làm – với một lý do duy nhất: quan sát chàng trai tên Khánh.
**Một buổi chiều, trời đổ mưa, cổng công ty trơn trượt. Trong lúc đang quét sân, ông Tư không may trượt ngã, lưng đập mạnh xuống đất.
– “Bác ơi! Bác có sao không?” – một giọng nam vang lên.Ông còn chưa kịp hoàn hồn thì đã thấy một đôi tay mạnh mẽ nhưng nhẹ nhàng đỡ mình dậy.
Là Khánh.Không ngần ngại, Khánh dìu ông vào phòng bảo vệ, lấy khăn lau tay, rồi chạy đi mua thuốc xịt đau cho ông.– “Cháu giúp bác thế này… lỡ bác là người xấu thì sao?” – ông Tư thử hỏi.Khánh cười, ánh mắt chân thành:
– “Giàu hay nghèo đâu liên quan đến việc tử tế ạ. Người té trước mắt cháu là con người, vậy thôi.”Ông Tư im lặng. Lòng ông như bị ai bóp chặt, vừa xót xa vừa xúc động. Mấy mươi năm lăn lộn thương trường, ông gặp đủ kiểu người, nhưng ánh mắt của chàng trai trẻ trước mặt… khiến ông thấy bình yên.
**
Một tuần sau, Hân hớn hở đưa Khánh về ra mắt gia đình. Căn biệt thự sang trọng làm Khánh hơi lúng túng.
Nhưng điều khiến anh ngỡ ngàng là khi bước vào phòng khách, anh thấy… bác bảo vệ hôm trước đang ngồi ở vị trí chính giữa.
– “Bác… bác là…?”
– Khánh lắp bắp.Ông Tư mỉm cười, vẫn dáng vẻ hiền hậu:
– “Là ba của Hân. Và là người từng được cháu dìu dậy dưới trời mưa hôm ấy.”
Khánh ch. ế. t lặng. Một thoáng hoang mang lướt qua mắt anh, nhưng rồi anh cúi đầu, giọng chân thành:
– “Cháu xin lỗi… cháu không biết. Nhưng cháu thật lòng kính trọng bác – từ hôm đó, và cho đến bây giờ.”
Cả nhà bật cười.
Hân nắm tay Khánh, mắt rưng rưng.
Ông Tư lặng nhìn hai đứa trẻ trước mặt. Giọt nước mắt lăn dài trên gò má già nua. Không phải vì xúc động khi nhận ra con gái đã chọn đúng người, mà vì ông hiểu – lòng tốt là tài sản quý giá nhất một con người có thể mang theo suốt cuộc đời.
**
Tối hôm đó, ông mở ngăn kéo, lấy ra một tập hồ sơ.
– “Ba quyết định rồi.” – ông nói với Hân.
– “Ba sẽ giao lại công ty. Nhưng không chỉ cho con, mà cả cho người con rể tương lai mà ba tin tưởng.”
Hân òa khóc.
Khánh đứng dậy, cúi người thật sâu trước người đàn ông mà anh từng nghĩ chỉ là “một bác bảo vệ nghèo”.
Trong cuộc đời này, có những phép thử không bằng vật chất, mà bằng tấm lòng.Và đôi khi, những điều tưởng là nhỏ bé – như một lần đỡ người ngã – lại trở thành sợi dây gắn kết hai thế hệ bằng thứ tình cảm vô hình, bền vững hơn cả sự giàu sang.