Bố già lặn lội lên thành phố nhưng con trai từ chối gặp, mặc cho ông bị bảo vệ đu:ổi đi để rồi phải hối hận vô cùng

Ông cụ thở dài, ông hiểu với bộ dạng lấm lem của mình người ta khó lòng tin rằng ông là cha của một người sống ở chốn sang trọng như thế này.

Trời vừa sẩm tối, trên con đường lớn dẫn vào khu chung cư cao cấp giữa lòng thành phố, một cụ ông ngoài bảy mươi tuổi lặng lẽ chạy chiếc xe máy cũ kỹ bám đầy bụi đất. Ông mặc chiếc áo khoác sờn màu, chiếc quần kaki bạc phếch và đôi dép nhựa đã mòn gót. Trên yên xe, một túi vải được buộc chặt, bên trong là những món quà quê đơn giản, vài củ khoai lang, mớ rau xanh, ít trứng gà và chai mật ong mà ông đã cẩn thận gói ghém từ sáng sớm để mang lên cho con trai.

Tòa chung cư nơi con trai ông đang sống cao sừng sững giữa khu trung tâm, sang trọng và hiện đại bậc nhất khu vực. Ông dừng xe trước cổng, lòng đầy háo hức. Đã lâu lắm rồi ông mới có dịp lên thành phố thăm con. Thằng Nam là đứa con trai duy nhất của ông, từ nhỏ đã thông minh, học giỏi, thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng và sau này làm việc cho một tập đoàn lớn. Nhờ sự chăm chỉ và quyết tâm, nó đã mua được căn hộ trong khu chung cư – điều mà ở quê, ai nghe kể cũng vừa nể vừa tự hào thay ông.

Ông xuống xe, khẽ chào người bảo vệ đang đứng gác trước cổng. Giọng ông run run vì lạnh và hồi hộp: “Chú ơi, tôi là bố thằng Nam, nó ở tầng mười hai, căn 1208. Tôi từ quê lên thăm nó, nhờ chú gọi nó xuống giúp tôi với.”

Có nên thuê bảo vệ chung cư không? - Bảo An Việt Nam

Người bảo vệ nhìn ông từ đầu đến chân, ánh mắt không giấu nổi vẻ nghi ngờ. Dáng vẻ lam lũ, quần áo đơn sơ, chiếc xe máy cũ kỹ , trông chẳng ăn nhập gì với vẻ hào nhoáng của nơi này. Gã cau mày hỏi lại: “Bác có hẹn trước không? Ở đây không ai được vào nếu cư dân không đồng ý.” Ông cụ ngập ngừng, có phần bối rối: “Tôi không hẹn… nhưng tôi là bố nó mà… Tôi chỉ muốn gặp nó một lát…”

Gã bảo vệ nhếch mép: “Bác nói thế thì ai chẳng nói được. Nhiều người giả làm thân nhân để xin tiền lắm rồi.” Nói xong gã quay lưng bước vào chốt gác, để mặc ông đứng đó một mình. Ông cụ thở dài, đứng tần ngần trước cổng. Ông hiểu, với bộ dạng này, người ta khó lòng tin rằng ông là cha của một người sống ở chốn sang trọng như thế này.

Ông rút chiếc điện thoại cũ ra, loay hoay bấm số con trai. Điện thoại đổ chuông rất lâu mà không ai bắt máy. Ông thử gọi lại lần nữa, rồi lần thứ ba… vẫn vậy. Cuối cùng, ông đành ngồi bệt xuống bậc thềm gần cổng, mắt nhìn xa xăm, lòng trĩu nặng. Gió thành phố lạnh và khô, khác hẳn cái mát lành quen thuộc của quê nhà.

Một lúc sau, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên phía sau: “Bác ơi, bác cần giúp gì không ạ?” Ông quay lại, thấy một cô gái trẻ trong bộ đồng phục nhân viên quán cà phê gần đó, ánh mắt đầy lo lắng. Ông cụ cười buồn: “Bác lên thăm con trai mà nó không bắt máy, bảo vệ không cho vào. Bác cũng không biết phải làm sao nữa.” Cô gái nhìn về phía tòa chung cư, rồi quay sang ông: “Bác cho cháu số điện thoại, cháu thử gọi giúp bác nhé.” Ông cụ vội đưa số, ánh mắt ánh lên một tia hy vọng.

Lần này, điện thoại đổ chuông một lát thì có người bắt máy. Cô gái nói nhẹ nhàng: “Anh Nam ơi, có bác nào nói là bố anh đang đứng trước chung cư chờ anh này…” Một khoảng im lặng ngắn, rồi đầu dây bên kia vang lên giọng dửng dưng: “À, em bảo bác ấy về đi. Anh đang bận.”

Cô gái sững sờ, không giấu được sự bất ngờ trong ánh mắt. Cô nhìn ông cụ một lát rồi khẽ nhắc lại lời Nam. Ông cụ gật đầu, cố nặn ra một nụ cười như không có gì, giọng trầm xuống: “Vậy à… Thôi bác về vậy.” Ông cúi xuống nhấc túi quà, chuẩn bị quay đi. Nhưng cô gái bất giác nắm lấy tay ông: “Bác ngồi lại một chút nhé, để cháu thử nhắn tin cho anh ấy lần nữa.”

Cô nhắn: “Anh à, bác có vẻ rất mong gặp anh. Hay anh xuống một chút đi, nhìn bác ấy đáng thương lắm.” Một lúc sau, điện thoại rung lên. Tin nhắn đến từ Nam: “Em đừng xen vào chuyện này, bác ấy không cần đến đây làm gì.” Cô gái chết lặng, không biết phải nói gì nữa. Ông cụ lặng thinh, ánh mắt đầy cay đắng. Ông mỉm cười, giọng trầm trầm: “Cảm ơn cháu nhiều. Thôi, bác phải về thật rồi.” Ông lên xe lặng lẽ rời đi, bóng dáng gầy gò khuất dần trong dòng xe tấp nập. Cô gái đứng nhìn theo lòng trĩu nặng, day dứt như vừa chứng kiến điều gì đó không nên xảy ra.

Nhưng câu chuyện không kết thúc ở đó.

Hôm sau, trên mạng xã hội lan truyền một bức ảnh chụp lại cảnh ông cụ co ro ngồi trước cổng chung cư, bên cạnh là túi quà quê cũ kỹ. Dòng trạng thái đính kèm khiến ai đọc cũng phải chững lại: “Khi cha mẹ còn sống, hãy trân trọng. Đừng để đến lúc họ đi xa, ta mới hối hận.” Bức ảnh được chia sẻ hàng chục nghìn lần, kèm theo đó là vô số bình luận trách móc, ph/ẫn nộ, thậm chí thương cảm cho người cha quê mùa.

Bài viết ấy tình cờ đến tay Nam. Anh đọc từng dòng bình luận như từng nh/át d/ao c/ắt vào lòng. Hình ảnh người cha già gầy guộc, ngồi lặng lẽ dưới cơn gió lạnh, chiếc túi vải bên cạnh như chứa cả tấm lòng của một người cha khiến anh không thể đứng yên.

Chiều hôm đó, Nam vội vàng bắt xe về quê. Khi anh đến nơi, ông cụ đang lúi húi ngoài vườn, vẫn bộ quần áo cũ, vẫn dáng vẻ hiền từ, chỉ có ánh mắt là nhuốm thêm một tầng u sầu. Nghe tiếng gọi “Bố…” phía sau, ông giật mình quay lại. Nam chạy đến, ôm chầm lấy ông, giọng nghẹn ngào: “Con xin lỗi… Con sai rồi…”

Ông cụ sững lại một giây, rồi nhẹ nhàng vỗ lên lưng con trai, giọng trầm và ấm như ngày nào: “Về được là tốt rồi. Nhà lúc nào cũng chờ con.”

Trên bầu trời quê nhà, mặt trời dần khuất sau rặng tre, ánh hoàng hôn nhuộm cả khoảng không gian một màu đỏ cam ấm áp. Trong vòng tay của cha, Nam mới thấm thía điều mà bao lâu nay anh đã lãng quên, đó chính là tình yêu thương vô điều kiện và không bao giờ đòi hỏi đền đáp từ một người cha già lặng lẽ.

Chia sẻ bài viết:

Theo Tạp chí Sở hữu trí tuệ Copy link

Link bài gốc

Copy Link
https://sohuutritue.net.vn/bo-gia-lan-loi-len-thanh-pho-nhung-con-trai-tu-choi-gap-mac-cho-ong-bi-bao-ve-duoi-di-de-roi-phai-hoi-han-vo-cung-d275274.html